DAY 0
since 2026
⚡ THE UPCOMING EVENT
VN --:--
JP --:--
NY --:--
Emotional Anchor

Tản mạn xàm về việc xây web chữ 'Nhẫn'

Fact: kéo dự án này từ 12k → 60k dòng and so on, hơn 36 tiếng coding.

— The Nocturnal Creature

Nói chung bắt đầu từ ý tưởng nhỏ bé và lời nói được coi là bâng khua những lúc còn không gian, dư địa ở bên sát sườn nhau, ít nhất là chung một thành phố. Rồi sau tự hỏi how I (we) save LR situation?

Tôi không phải là một người thích viết, vì insecure là người không giỏi viết về cảm xúc (tôi viết khá nhiều, chỉ là không viết về cảm xúc, nói ra cảm xúc với số đông thì càng không). Nên lập ra blog này mục đích tối thượng là lưu lại khoảng khắc, có sân chơi cho người bạn đời đa cảm. Hết.

Tản mạn:

Cách đây khoảng 6 tháng, tôi có cơ hội được gặp và quen với một bạn người TQ trong thời gian làm lưu học sinh tại Nhật Bản, văn vẻ, bookworm, tôi tán cô bằng vốn từ tiếng trung bậm bẹ của tôi. Cảm thấy tôi giống cô ta: đọc khá nhiều nhưng không dành thời gian để chia sẻ nó, ít nhất là cho chính mình hay xa hơn là thế hệ nối tiếp hay nhân loại... Một lần đi tàu cùng nhau, cô ta đã nói với tôi về chữ "Nhẫn" trong văn hoá của người TQ. Và câu chuyện về chữ "Nhẫn" được nhắc tới - thứ mà những thành công hay bàn luận, xem như điều kiện cần và đủ để thành công trong bất kỳ ngành nghề nghiệp nào.

Em hỏi tôi nghĩ sao về chữ Nhẫn? "Tôi hỏi ngược lại em: Thế em nghĩ sao về chữ Nhẫn, chứ thấy em ít nói quá (kể cả trong ngôn ngữ mẹ đẻ của cô), ai nói em cũng im lặng, em nhẫn thật giỏi. Làm thế nào để nhẫn được như em". Ngay khoảng khắc đó, giữa ánh sáng sáng sớm ẩn hiện qua từng cung đường sắt len qua cửa sổ, mảng bóng tối đan nhau trên mặt em, em nói với tôi về hai chữ "Từ bi". "Im lặng đến mức nào là từ bi, và im lặng đến mức nào thì là nhẫn" - em nói, "Chúng đều giống nhau ở vẻ bề ngoài - đều là lặng, đều là nhường, nhưng khác nhau ở bên trong: mình có buông thật hay không, hay chỉ tạm cất vào để giữ nó lại?"

Người từ bi giống như dáng Phật trong trí tưởng tượng, trong tượng đúc đồng, trong bức tranh kia. Có thể chịu thiệt, có thể bỏ qua, thậm chỉ bỏ qua cả những điều mình đau, để không cảm thấy đau gì cả... mà lòng không nuôi một thứ gì để trả lại sau này. Nhẹ nhàng, không cay, không gắt, không để lại cái vị đắng dai.

Còn nhẫn thì ngược lại, cũng im lặng, nhưng im lặng để giữ hoà khí, im để tránh ồn ào, im để đi qua cái cảnh này... nhưng trong lòng vẫn có ngăn kéo cất giữ từng chuyện. Đợi đến lúc đủ "điều kiện", cái ngăn kéo đó sẽ mở ra, và mọi thứ được tính sòng phẳng kiểu cả gốc lẫn lãi.

Đó, nó dễ bị hiểu lầm như vậy đấy, đều là im, bên ngoài chỉ thấy sự điềm tĩnh, nhưng bên trong một bên là hoà giải, một bên là tích tụ. Có người nói từ bi đến một tầng nào đó thì thành Phật, còn nhẫn đến một mức nào đó thì thành Vua. Vậy khi soi chiếu vào mình, liệu tôi muốn gì?

Quay trở lại, chúng tôi thống nhất "mình sẽ viết cho nhau đi, để luyện nhẫn !"

Không kỳ vọng nhiều, chỉ là viết như một cách nói thay những điều khó mở miệng. Và đúng thật, những dòng chữ dè dặt, những nghĩa từ chưa trau chuốt, cảm xúc chưa gọi tên trọn vẹn. Nhưng tôi biết, cả hai cùng đang chú tâm, để luyện... KHông viết cho có, không viết để đáp lại, tôi bằng cách này hay cách khác, như thể đang ngồi yên với chính mình, lật từng lớp suy nghĩ, chạm vào những điều trước giờ vẫn tĩnh lặng, khoảng cách giữa tâm hồn tôi và thế giới ngoài kia.

là một thứ gì đó gần với buông...

Tôi - một người mà từng ít nói, ít phản ứng, luôn điềm tĩnh, nhưng sâu trong lòng không phải là vì từ bi, mà vì chưa tìm được một cách an toàn để thả lỏng. Chính việc đó đã kéo tôi lại để nhìn vào cảm xúc mình nhiều hơn (ý là thực sự suy nghĩ về việc sẽ bộc lộ nó như thế nào), và có thể với lý do đó, tôi nghĩ mình tìm được đến Uyên và sẵn sàng với Uyên...

Vậy, the bottom line is: im lặng là nhẫn hay từ bi? Có lẽ, trước khi nhìn sâu vào mình, tôi im lặng là nhẫn, còn sau khi enlightened, tôi im lặng vì đã buông bỏ được nhiều phần.

💬

Để lại lời nhắn xàm xí

Nhập biệt danh rồi thả vài dòng nha.

Chọn icon để thả cảm xúc.